Chuyện gì xảy ra với cơ thể con người khi bình oxy đột nhiên hết trên đỉnh Everest?

Đó là một trải nghiệm chắc chắn không ai muốn trải qua.

Đỉnh Everest sừng sững ở độ cao 8.848 mét so với mực nước biển, một ranh giới tự nhiên nơi bầu khí quyển loãng đến mức khắc nghiệt. Tại đây, áp suất khí quyển chỉ bằng khoảng một phần ba so với mực nước biển, làm cho các phân tử oxy bị phân tán thưa thớt trong không khí.

Khi một nhà leo núi đặt chân lên vùng tử thần, tức là khu vực từ độ cao 8.000 mét trở lên, cơ thể con người không còn khả năng thích nghi sinh lý lâu dài. Mỗi nhịp thở chỉ cung cấp lượng oxy bằng khoảng một phần ba so với điều kiện thông thường ở vùng đồng bằng. Toàn bộ hệ thống cơ thể lúc này phải hoạt động ở mức công suất tối đa chỉ để duy trì sự sống cơ bản. Trong bối cảnh ngặt nghèo đó, nếu bình oxy bổ sung đột ngột cạn kiệt hoặc gặp sự cố kỹ thuật, nhà leo núi sẽ phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng sinh học diễn ra với tốc độ chóng mặt.

Cú sốc đầu tiên của hệ tuần hoàn

Ngay trong những giây phút đầu tiên khi nguồn oxy nhân tạo bị cắt đứt hoàn toàn, hệ tuần hoàn lập tức phát tín hiệu báo động đỏ. Tim phải đập dồn dập với tốc độ cực cao để huy động từng giọt máu ít ỏi còn lại, cố gắng bơm đi nuôi các cơ quan trọng yếu như não bộ và tim mạch. Hơi thở trở nên dồn dập, gấp gáp, ngực phập phồng mạnh mẽ nhưng không thể bù đắp nổi sự thiếu hụt nghiêm trọng của dưỡng khí.

Huyết áp bắt đầu dao động mạnh, trong khi các mạch máu ngoại vi co lại để ưu tiên dồn máu cho trung tâm cơ thể. Cảm giác choáng váng, hoa mắt và buồn nôn ập đến gần như tức thì, khiến tầm nhìn thu hẹp lại và thế giới xung quanh như chao đảo trong một màn sương mờ đục.

Sự cạn kiệt năng lượng của não bộ

Não bộ là cơ quan tiêu thụ lượng oxy lớn nhất trong cơ thể và cũng là nơi chịu tổn thương đầu tiên khi dưỡng khí cạn kiệt. Chỉ sau chưa đầy một phút thiếu hụt oxy trầm trọng, khả năng tư duy logic, tính toán và xử lý tình huống của nhà leo núi suy giảm nghiêm trọng.

Những quyết định mang tính sống còn trên địa hình hiểm trở bỗng chốc trở nên mơ hồ và sai lầm. Người leo núi có thể mất khả năng định hướng, không còn nhận ra đâu là lối đi an toàn, thậm chí lúng túng trước những thao tác đơn giản nhất với trang thiết bị mang theo bên mình. Sự thiếu hụt oxy khiến các tế bào thần kinh chết dần từng giây, tạo ra một trạng thái lú lẫn sâu sắc và bất lực hoàn toàn về mặt nhận thức.

Hành vi bất thường và hiện tượng tự cởi quần áo

Càng để lâu trong tình trạng cạn kiệt oxy, cơ thể càng rơi vào những trạng thái tâm lý và hành vi kỳ quái do ảo giác chi phối. Rất nhiều nhà leo núi trong tình trạng thiếu oxy nặng ở vùng tử thần thường có biểu hiện tự ý cởi bỏ găng tay, mũ áo hoặc thậm chí lột sạch quần áo dù đang ở giữa nhiệt độ âm sâu thẳm.

Hiện tượng này xảy ra do sự rối loạn nghiêm trọng của trung tâm điều hòa thân nhiệt trong não, khiến cơ thể phát tín hiệu giả mạo là đang bị nóng bừng bức bối. Môi, móng tay và các đầu ngón tay nhanh chóng chuyển sang màu xanh tím đậm do lượng hemoglobin không đủ oxy để duy trì sắc tố đỏ tươi, minh chứng cho việc máu đang dần cạn kiệt dưỡng chất trên toàn bộ hệ thống ngoại vi.

Sự sụp đổ toàn diện của các cơ quan

Nếu không có sự can thiệp cứu hộ kịp thời hoặc không thể tự xoay xở để hạ độ cao xuống dưới vùng tử thần, sự sống sẽ vụt tắt chỉ trong thời gian ngắn ngủi. Khi não bộ và tim ngừng nhận đủ oxy, các cơ quan bắt đầu suy kiệt hàng loạt. Huyết áp tụt sâu xuống mức không thể đo đạc, nhịp tim rời rạc rồi dừng hẳn do quá tải năng lượng.

Con người sẽ rơi vào trạng thái bất tỉnh sâu, chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng giữa băng tuyết lạnh lẽo. Việc mất bình oxy trên đỉnh Everest không đơn thuần là một tình huống khó thở thoáng qua, mà là một chuỗi phản ứng sụp đổ dây chuyền vô cùng khốc liệt, nơi bản năng sinh tồn của con người hoàn toàn gục ngã trước sự khắc nghiệt tột cùng của tự nhiên.